12K Nguyễn Gia Thiều 91-94

Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại …

Đêm nằm mơ phố

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu “Hẹn gặp lại”, thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “cạch” cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng “ngốc” đợi nghe cô nói xong câu “Tạm biệt”. Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói “Tạm biệt”

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, “Sao em không cúp máy?” Tiếng của cô gái như khản lại, ” Tại sao lại muốn em cúp máy trước?”. “Quen rồi”. Chàng trai bình tĩnh nói, “Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm”.

“Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì.” Cô gái hơi run run giọng. “Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ.” Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

Click Play Button for Watching

https://i2.wp.com/images.timnhanh.com/blog/200806/13/917199_1213449873.jpg

05/07/2009 - Posted by | QUÀ TẶNG

6 phản hồi »

  1. Lãng mạn, chân thực và rất giản dị.
    Tình yêu đúng nghĩa chính là sự hy sinh cho nhau trong bất cứ hoàn cảnh nào, không đòi hỏi, không so sánh, không cân đong đo đếm.

    Phản hồi bởi Ho Thanh Tam | 06/07/2009 | Trả lời

  2. cô gái quả là may mắn vì đã kịp nhận ra người đàn ông của cuộc đời mình.Mong rằng mọi thứ không quá muộn với cô ấy

    Phản hồi bởi dungvx | 06/07/2009 | Trả lời

  3. Bây giờ là gần 12h rồi đấy, muộn lắm rồi còn gì, sao còn lang thang vào đây???

    Phản hồi bởi hungnvpro | 06/07/2009 | Trả lời

  4. Tôi thì lại không thấy thế!
    Cô gái may mắn vì sớm tìm thấy một người yêu mình chân thành, thế thôi.
    Đúng là trong nhiều người sẽ tìm thấy ít người mình yêu và yêu mình, hoà hợp với mình. Nhưng chắc chắn, không chỉ có một.
    Cô gái may mắn hay có thực sự sẽ đem lại hạnh phúc cho chàng trai kia không? Cô ta quay lại với chàng sau khi nhận một bài học đấy chứ, có phải quay lại vì tình yêu lớn của cô ta dành cho chàng trai đâu!Cô ta quay lại với người yêu mình, người sẵn sàng nhường nhịn, chịu đựng cho cô ta, thế thôi!
    Theo mình nghĩ, anh chàng vẫn yêu và nhường nhịn, chịu đựng, cho đến một ngày nào đó!

    Phản hồi bởi kienpassion12k | 07/07/2009 | Trả lời

  5. Ngày nào đó là ngày nào hả Kiên???

    Phản hồi bởi hungnvpro | 12/07/2009 | Trả lời

  6. Ngày nào đó là ngày anh ta nhận ra điều trên kia, ngày anh ta hết khả năng nhường nhịn, ngày anh ta muốn cô gái phải sống cho đúng nghĩa vụ, trách nhiệm,… mà cô ta không thể, vì đã quen được nhường nhịn,… rồi.
    Ngày đó, anh ta sẽ phải chọn mang bệnh trầm uất hoặc mang bệnh vũ phu!?!?

    Phản hồi bởi kienpassion12k | 13/07/2009 | Trả lời


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: