12K Nguyễn Gia Thiều 91-94

Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại …

Ướt mi

Từng giọt mưa cứ rơi, khiến người con gái trong căn phòng nhỏ càng thấy lòng cô đơn… Dù biết quá khứ chỉ là quá khứ, dù biết hôm nay tôi không có anh, nhưng tôi vẫn nhớ… Không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ còn lại đây những phút giây vĩnh cửu trong tình yêu, phút giây của một thời đã mất…

Ngày anh làm tim tôi xao xuyến, trời cũng mưa như thế này. Anh mặc áo mưa đứng chờ tôi ở lớp học, dù lúc đó chỉ là bạn mà thôi, nhưng anh đã hết lòng vì tôi như thế ấy.

– Em đã nghĩ anh không đến, mưa lớn thế này mà.

– Đối với ai cũng thế, anh đã hứa thì anh sẽ đến.

Câu nói không chút tình cảm như vậy mà làm cho tôi thấy mến anh đến lạ lùng

Trời đang mưa lớn bỗng chốc nhạt dần, để rồi chỉ còn lại từng hạt mưa nhỏ xuống như những hạt thủy tinh lấp lánh

– Anh à, em muốn mình cứ đi thế này, mình đừng đi nhà sách nữa nhé anh.

– Em muốn vậy thật sao?

– Thật chứ anh. Em thích nhìn những hạt mưa rơi như thế này

Tối hôm đó, anh chở tôi đi lòng vòng, không mục đích, giữa dòng người hối hả tránh mưa.

– Open your eyes (This is what dreams are made of)

shout to the sky (This is what dreams are made of)

– Em đang hát bài gì thế cô bé?

– What dreams are made of, anh có biết bài hát này không?

– Anh có thể thêm lời vào được chứ?

– …

– Shout to the sky – I’m not afraid of anything in this life – But I’m afraid a girl – girl silly and sing badly as you.

<Anh muốn nói với bầu trời – Là anh chưa từng sợ bất cứ thứ gì trong cuộc đời này. Nhưng anh sợ một cô gái – cô gái ngốc nghếch và hát dở như em>.

– Anh… Anh là người đáng ghét nhất trên đời này.

Anh ơi, từ dạo đó em thích mưa và thích anh nhiều lắm anh biết không?

Từ ngày ấy, tôi đã để lòng mình lang thang ra khỏi giảng đường rộng lớn, mơ màng cứ nghĩ đến anh thôi. Những khi đi với anh, tôi luôn ước anh chỉ của riêng mình tôi, nhưng mong ước ấy ngày càng nhạt phai, vì mỗi khi đi với nhau anh luôn nói:

– Sao em như con nít vậy?

– Trời em không biết thật sao?

Đó là những câu anh hay hỏi tôi, kèm theo là đôi mắt mở to vì ngạc nhiên, sao có cô bé ngốc nghếch đến thế cơ chứ. Trời ạ! Làm sao mà anh ấy lại thích mình được chứ?

Những ngày cuối năm, từng cơn gió thổi mát lạnh, đem theo lời ngỏ của anh đến tôi. Đó là một chiều, anh lúng túng hồi lâu mới nói nên lời:

– Em… là bạn gái anh nhé!

Không còn lời nào hay hơn hả anh, người ta khi ngỏ lời có biết bao lời êm diệu và ngọt ngào, còn anh sao mà trực tiếp quá. Tôi đã nghĩ thầm trong lòng.

– Anh là dân kỹ thuật, anh không biết ngỏ lời thế nào với em, thiệt sự anh không biết dùng lời lẽ nào để nói với em…

Tôi đã hạnh phúc biết ngần nào. Thế nhưng tôi không cho phép mình biểu lộ bất kì cảm xúc nào của tôi với anh, và tôi đã im lặng, làm anh càng lúng túng hơn, nhìn anh lúc ấy sao mà tội nghiệp quá, mắt anh cứ lóng ngóng ở một nơi nào đó, (sao lại không nhìn vào em nhỉ?). Một khỏang thời gian im lặng ngỡ chừng không gian cũng đang được nén chặt lại, rồi bỗng vỡ ra khi mắt anh nhìn thẳng vào tôi, lúc ấy tôi như bị cặp mắt ấy hút hồn, đôi mắt nâu và ấm áp, đến nỗi đã có lúc tôi nghĩ là trên đời này sẽ không tìm ra người con trai có ánh mắt ấm hơn anh. Anh đã nói với giọng hơi ngắt quãng:

– Anh thích em nhiều lắm…

Và tôi đã đáp lại, nhưng bằng một câu hỏi, một câu hỏi thiệt ngu ngơ mà đến giờ tôi vẫn không hiểu sao mình lại thốt ra như vậy.

– Nếu em là bạn gái anh, anh có lo cho em được không?

Nói ra xong mới giât mình, anh ấy sẽ nghĩ mình thế nào đây, rõ ràng là rất thích ngta mà sao lại buông ra câu hỏi mang đậm màu sắc thực dụng như vậy chứ.

– Anh sẽ làm tất cả anh có thể vì em.

Câu trả lời của anh như cơn gió thổi bay sự vụng dại của tôi và tôi thấy niềm hạnh phúc của mình đã được cơn gió kia đem lên cao, cao mãi, để tình yêu của tôi là mãi mãi với những đám mây hồng kia. Và kể từ ngày ấy tôi đã bắt đầu câu chuyện của mình với tất cả sự ngây ngô vào trang nhật ký

Ngày… tháng… năm… Mình và anh quen nhau…

***

Kể từ ngày đó, mỗi buổi học về, đều thấy anh đứng đó, như đã chờ tôi từ rất lâu. Khỏang thời gian này anh đang chờ bảo vệ luận văn tốt nghiệp nên tất cả thời gian đều dành cho tôi.Tôi đã rất vui mỗi chiều tan học đã có anh kề bên – người có thể nghe những câu chuyên nhỏ nhặt ở lớp của tôi hàng giờ liền. Nhưng một thời gian sau đó tôi bắt đầu thấy nhàm chán và tẻ nhạt, những suy nghĩ như: “tại sao ngày nào cũng phải gặp anh” rồi “quen nhau cũng thế thôi sao” cứ xuất hiện trong tôi. Tôi từng mơ ước một tình yêu lãng mạn, nhưng anh ít khi nào nói những lời ngọt ngào với tôi, anh thường thích nghe tôi nói hơn và sẵn sàng dạy bảo tôi bất kể khi nào anh có thể. Tôi thấy buồn chán, và trong giây phút chán nản ấy tôi gặp Q. Q. khiến tôi xao xuyến thật sự với nụ cười đẹp và giọng nói ngọt ngào, anh lại rất tài giỏi. Tôi thường nhờ Q. chỉ cho tôi những bài tập mà tôi không hiểu và chúng tôi thường ngồi với nhau ở khu vườn trường đại học. Một ngày, cũng như mọi ngày, anh đưa tôi ra trạm bus.

– Anh thấy hôm nay em mặc áo này có đẹp không?

– Anh thấy tóc của em thế nào?

– Anh chạy nhanh lên không trễ giờ em, em phải đến sớm vì họp nhóm.

Anh không nói gì, anh chỉ cười và thực hiện yêu cầu của tôi. Hôm nay tôi có hẹn với Q. ở trường, và không biết từ lúc nào tôi luôn chú trọng hình thức khi xuất hiện trước Q.

– Giảng lại cho T. đi, T. không hiểu.

– T. ngồi gần lại Q. mới giảng được chứ, sao ngồi xa Q. như thế.

– Hic hic, Q. không xứng với người đẹp như T. sao.

Những câu nói ấy khiến lòng tôi rộn lên thế nào, và tôi đã nhích lại hơn để ngồi gần Q.

Tiếng điện thoại rung lên làm tôi giật mình.

– Anh đang ở trường em. Em đang ở đâu?

Là anh, sao anh lại theo tôi đến trường chứ. Từ thành phố mà đến trường là rất xa, anh chạy theo để làm gì chứ, hay anh có y nghi ngờ tôi. Với cách suy nghĩ đó, tôi không trả lời mà tắt máy. Bất giác quay lại sau lưng đã thấy anh đứng đó. Anh nhìn tôi rất lâu, phải nói cả ba nhìn nhau rất lâu, trong giây phút ấy tôi rất bàng hòang, nhưng vẫn có thể trả lời câu hỏi của Q.

– Ai vậy T.?

– Là bạn T.

Bạn – Có lẽ từ đó đã làm anh đau lòng lắm, anh đã không nói lời nào, và bỏ đi, để lại sau lưng là tôi đang nhìn theo anh bối rối. Tôi đã không biết làm sao cả, khi giờ đây tôi không biết nên chọn ai và giữ ai. Tôi còn lời gì giải thích với anh nữa chứ, khi mà anh đến tận đây và thấy cảnh này. Tôi đã ngồi im cạnh Q., không chạy theo anh, cũng không một lời giải thích. Đêm hôm đó, tôi về thấy lòng rất buồn, nhưng sự choáng ngợp khi có Q. bên cạnh khiến tôi không còn nghĩ đến anh

Tôi đã để cho mình ngày càng gần Q. hơn, để rồi đến một ngày phát hiện ra rằng Q. đối với cô gái nào cũng như vậy. Suy sụp, tôi đã điện thọai anh. Anh vẫn ra, và bên anh tôi òa khóc, tôi đã dựa vai anh khóc như một đứa trẻ:

– Nín đi em, mọi chuyện đã qua rồi, anh vẫn ở bên em mà.

– Anh..không trách em… đã không thật lòng với anh sao?

– Không.

Câu nói của anh làm tôi chợt tỉnh, giậy phút đó tôi thấy mình có lỗi với anh rất nhiều, và chợt nhận ra anh chính là người con trai thật sự của tôi.

***

Thời gian trôi qua, cho đến một ngày. Vừa bước vào nhà bắt gặp ánh mắt giận dữ của mẹ tôi:

– Con giấu mẹ điều gì phải không?

– Dạ, không, sao mẹ hỏi con như thế?

– Con vẫn còn dối mẹ sao? Có người đã thấy thằng nào chở con. Tại sao người ngoài còn biết còn bố mẹ lại giấu chứ. Từ nay mẹ không có đứa con như vậy nữa.

Câu nói của mẹ làm tôi buồn nhiều lắm. Mẹ đã giận và bỏ mặc tôi. Tôi chỉ còn biết điện thọai anh. Anh nói với tôi bằng giọng rắn rỏi:

– Em hãy để anh lo, anh tin là mẹ em sẽ chấp nhận hai đứa mình.

Rồi anh đã điện thoại cho mẹ tôi, không biết anh đã nói những gì nhưng mẹ tôi đồng ý tiếp chuyện anh. Buổi hôm đó thấy anh lo lắm, trước khi bước vào nhà tôi anh đã hỏi tôi:

– Nếu mẹ em không chấp nhận anh, em sẽ không bỏ anh chứ, em sẽ cùng anh vượt qua đến khi nào mẹ em chấp nhận, được không em?

– …

– Em sẽ luôn bên cạnh anh phải không em?

– …

Những câu hỏi của anh bị đưa vào khoảng không im lặng, tôi đã không trả lời anh vì sự yếu đuối của bản thân, hay chính tình yêu tôi dành cho anh không đủ lớn. Anh vẫn cười với tôi.

– Không sao đâu, anh tin là một mình anh cũng làm được mà.

Xe chạy, đã đến nhà tôi.

– Anh đứng ngoài hẻm đi, khi nào em điện thoại anh hãy vào.

Anh đứng đó, dù trông anh thoáng có vẻ lo sợ, nhưng sự tự tin trong anh dường như không mất đi. Còn tôi, vào nhà xong, lại suy nghĩ phần vì sợ bố mẹ, tôi cứ lưỡng lự, không biết có nên mời anh vào nhà không. 30 phút trôi qua, anh vẫn kiên nhẫn đứng chờ ngoài đó.

– Bạn con điện thoại. Nó không đến sao?

– Dạ, bạn con đang ở ngoài.

– Sao con không mời bạn vào chứ.

Rồi mẹ ra mở cửa cho anh vào, tôi sợ quá, cũng chẳng biết làm gì, chạy lên phòng đóng cửa. Chỉ tội cho anh, một thân một mình ngồi nói chuyện với bố mẹ tôi. Trước lúc về tôi còn nghe giọng anh nói với mẹ:

– Cô đừng mắng T. nhé cô. T. nói với cháu cô rất buồn.

Giọng anh yếu lắm, trước mẹ tôi anh chắc đã sợ nhưng vẫn không quên lo cho tôi Khi anh về, tôi mới dám bước xuống phòng. Trời ạ, thật ngòai sức tưởng tượng của tôi, khi bố mẹ tôi khen anh hết lời, dù vẫn nói thêm một câu.

– Hai đứa chỉ được thân nhau hơn mức tình bạn thôi biết chưa.

Nhưng dù sao đó là một sự khởi đầu tốt đẹp. Tôi đã điện thọai anh, nói anh biết chuyện này, ở đầu dây tôi có cảm nhận được sự vui mừng của anh, có thể là còn hơn cả tôi nữa. Tình cảm của chúng tôi đã bước qua trang mới với sự khởi đầu tốt đẹp như thế.

https://i2.wp.com/cordially.narod.ru/album/water/images/rainy-bog.jpg

Hai năm trôi qua, mùa Valentine năm ấy, cũng là mùa Valentine buồn nhất trong cuộc đời của tôi

– T. ơi, có quà của L. kìa.

– Sao hả mẹ?

Tôi chạy ra, ngỡ ngàng vì con gấu bông thật lớn mà anh đã nhờ người giao hàng đem đến. Tấm thịêp khắc hình trái tim trên phông nền đỏ rực rớt ra từ chú gấu của tôi.

“Bé của anh

Năm ngoái, lễ Valentine anh cũng mua chocolate cho bé đúng không, năm nay anh cũng mua cho bé nữa này. Nhưng anh không đưa bé trước đâu, bé sẽ ăn hết mất, bé sẽ được ăn cùng anh khi anh đến, đừng nôn nóng quáhé. Bé yêu anh đi, năm sau 14/2 anh cũng lại mua chocolate kèm một chú gấu to và thêm anh nữa, tặng hết cho bé. I love you so much more!

“Đúng 7h anh sẽ đứng trước nhà bé, canh mở cửa cho anh nhé bé yêu”

Anh của bé”.

Anh đã làm tôi xúc động đến mức nào. Anh vốn là người không thể làm được những chuyện thế này. Có phải anh đã làm được tất cả chuyện này vì tình yêu dành cho em không hả anh.

7h-7h30: Rồi cuối cùng chiếc kim đồng hồ cũng nhích đến 8h. Sao anh vẫn không đến. Dù cho tất cả những chuyện ngày hôm nay anh đã làm em vui thế nào, em cũng sẽ không bỏ qua khi anh đến muộn đâu.

Tic tic tic – Số máy quý khách gọi tạm thời không liên lạc được…

Sao vậy hả anh? Anh có xảy ra chuyện gì không? Chưa bao giờ tôi lo như thế. Tôi xin mẹ chạy đi tìm anh, tôi đã chạy đi khắp mọi con đường, nhưng vẫn không thấy anh của tôi đâu. Tôi dừng xe ở công viên anh và tôi hay ngồi, nước mắt từ đâu cứ tràn khỏi khóe mi. Xung quanh tôi, từng cặp bên nhau trong đêm Valentine thật hạnh phúc còn anh của tôi, anh đang ở đâu sao để em đi tìm thế này. Em ghét anh lắm anh ah, sao để người ta lo cho anh như thế này chứ.

Suốt đêm đó tôi không ngừng điện thoại vào máy anh. Tôi đã điện thoại bao nhiêu lần tôi không nhớ nữa, chỉ biết là tôi đã ngủ thiếp đi với chiếc điện thoại trong tay. Trong giấc mơ tôi gặp anh. Tôi thấy anh đứng chờ tôi ở trạm xe, khuôn mặt anh thật buồn. Ánh mắt anh nhìn tôi, và từ trong đôi mắt ấy từng giọt nuớc mắt rơi. Từng giọt nước mát hóa thành cơn mưa, và ánh cầu vồng xuất hiện. Ánh cầu vồng chỉ có một màu duy nhất – màu trắng nhưng nó sáng lấp lánh đến lạ kì. Và anh của tôi biến mất tự lúc nào, chỉ còn những hạt thủy tinh lấp lánh trên tay tôi..

Sáng hôm đó, người ta đã nói với tôi là anh đã ra đi mãi mãi. Người ta cũng nói với tôi rằng khi anh ngã xuống, trong túi anh có một thanh chocolate, mà có lẽ anh dành cho ai đó. Người ta đã nói, nói rất nhiều với tôi, nhưng người ta đã không mang anh trở về bên tôi. Anh của tôi, anh vẫn còn sống, anh đã hứa sẽ cùng tôi ăn chocolate mà, anh đã hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi trên cuộc đời này mà

Anh à, có phải vì đường đông, anh sợ em giận nên đã điện thoại cho em. Lỗi là tại em, em đã không tốt với anh.

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay mình chiên gà cho anh, mỡ bắn khắp người nhưng mình không sợ, nghĩ đến anh ăn ngon là mình quên hết tất cả. Mình đã chờ rất lâu, nhưng sao anh không ghé nhà.

– Sao hôm nay anh L. đi làm về không ghé qua đây hả mẹ ?

– Con tỉnh lại đi T. Khi nào con mới chịu hiểu L. đã rời xa chúng ta rồi.

Không con không tin, mẹ đừng gạt con, anh ấy thương con lắm mà, anh ấy sẽ đến để ăn món gà rán của con

Anh không đến có phải vì bận không anh ?

Ngày… tháng… năm

Hôm nay em rất buồn anh ạ. Người ta nói với em anh sẽ không trở về nữa, em chiều nào cũng ôm gấu bông đợi anh. Có phải anh đã lên thiên đường rồi không. Khi nào em làm được tất cả những điều tốt, em có được lên cùng anh không?

Ngày… tháng… năm

Thiên đường có điện thoại không anh? Sao anh không điện thọai cho em. Em nhớ anh, nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt, nhớ những cái ôm ghì chặt mà anh dành cho em. Người ta nói với em anh sẽ không trở về nữa, nhưng em không tin đâu, em biết là anh rồi sẽ trở về bên em phải không anh?

Ngày… tháng… năm

– Open your eyes (This is what dreams are made of)

shout to the sky (This is what dreams are made of)

Em đã hát bài này mỗi chiều cho anh nghe kể từ đêm mưa ấy anh còn nhớ không? Mọi ngày em vẫn thường cố giữ cho giọng mình thật nhỏ để đừng ai có thể nghe thấy. Và em chắc rằng đêm nay trên thiên đường anh cũng vẫn nghe em hát phải không anh?

Cuối cùng tôi cũng đã hiểu, anh đã vĩnh viễn xa tôi thật rồi. Từng giọt mưa rơi vẫn như những giọt mưa của những ngày xa xưa ấy, chỉ có một điều thay đổi: bên cạnh tôi đã không còn anh nữa, nhưng tiếng cười và giọng nói anh vẫn đâu đây như vừa mới hôm qua. Đã có một khoảng thời gian rất lâu, tôi không biết sống ra sao khi thiếu vắng anh, nhưng mỗi đêm mưa tôi vẫn tiếp tục hát cho anh. Bạn nghĩ rằng anh nghe thấy tiếng tôi không?


15/10/2009 - Posted by | QUÀ TẶNG

1 Phản hồi »

  1. Ai chẳng đã có lần yêu, và ai chẳng có mối tình đầu. Có những người tình đầu là tình cuối dài lâu. Nhưng đâu phải ai cũng trọn câu ước nguyện.
    Một người bạn cũ từng nói, mối tình đầu bao giờ cũng sâu nặng và khó quên.Có lẽ bởi sự “không hoàn chỉnh” của nó. Tình yêu đầu thường đến rất sớm, ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường phổ thông. Cùng với việc hình thành một nhân cách chưa hoàn chỉnh, một tâm sinh lý chưa hoàn chỉnh, những rung động đầu đời về một người khác giới cũng đến một cách tự nhiên nhẹ nhàng, đôi khi như gió thoảng, nhưng để lại hương thơm vương vấn suốt đời người.
    Bạn có thể chưa một lần nắm tay, chưa một lần trao nụ hôn nồng nàn, chưa một lần ngỏ lời yêu, nhưng sao trong lòng cứ mặc định đấy là người làm ta ngẩn ngơ, xao xuyến.Người yêu đầu tiên có khi chỉ là người yêu trong mơ vì đã bao giờ ta tiết lộ cho người ấy biết tình cảm của ta đâu. Trong mơ thì cái gì giường như cũng đẹp hơn cuộc đời thực. Vì thường khi mộng đẹp thành thì trong sự thoả nguyện con người cũng dễ chểnh mảng với gì họ đã có. Chính vì thế, nếu không thành hiện thực tình yêu lúc nào cũng giữ nguyên ở trạng thái e ấp ban đầu, đầy huyền bí và kỳ thú. Và người ấy luôn là hình tượng lý tưởng trong trái tim bạn, không gì sánh nổi.
    Thật vậy, ta là người thực tế, ta không bao giờ có ý so sánh đâu, nhưng thường thì khi ta không hài lòng về thực tại ,ta hay đặt những điều mình kỳ vọng vào hình tuợng trong trái tim ta, và thế là ta lại vô tình tô hồng thêm cho hình ảnh của người ấy, mà ta quên rằng ở một nơi nào đó trong một cuộc sống thực, người ấy cũng đang sống một cuộc đời rất thực.
    Trong cuộc sống đời thường, ta suốt ngày bận rộn với công việc, gia đình. Nhưng có thể trong những lo toan bộn bề rất đời thường ấy, ta vẫn để một góc rất riêng tư trong tâm hồn ta cho người ấy. Ta nghĩ về người ấy trong nỗi cô đơn không người chia sẻ, cũng có khi là trong sự hân hoan của thành công của hạnh phúc. Vì một điều thật tự nhiên và giản đơn ta vẫn trân trọng và khat khao chia sẻ với nguời ấy.
    Nói cho cùng những ký ức về người âý mà ta luôn trân trọng và gìn giữ chính là ký ức về một thời trong sáng của ta. Cái thời hồn nhiên trai trẻ, lồng ngực căng phồng đầy hoài bão và lý tưởng chứ không chai sạn và thực tế đến nghiệt ngã như bây giờ. Không đẹp sao được!
    Vậy ta hãy cứ giữ cho ta những ký ức đẹp về chính bản thân mình, để trong bước đường ta đi phía trước luôn có một thứ ánh sáng lung linh, tinh khiết soi tỏ linh hồn ta, dẫn dắt ta đi về phía khung trời mơ ước, về đỉnh vinh quang đang đón chờ ta…

    Phản hồi bởi dungvx | 25/10/2009 | Trả lời


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: