12K Nguyễn Gia Thiều 91-94

Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại …

Mùa hè đã qua, trở lại mái trường xưa …

Sau những tháng ngày cuối của đời học sinh đầy màu sắc, những gì đẹp nhất của 3 năm học kết tụ lại như 1 thước phim quay chậm lồng ghép lướt qua những kỉ niệm, những năm tháng dồn dập về đến ngẹt thở, nước mắt muốn trào ra mà nụ cười trên môi vẫn chưa kịp tắt…

Và rồi khi mùa hè chớm qua để chuẩn bị nhường lại cho mùa thu của lá vàng và cuộc sống mới! Khi mà để lại sau lưng những kì thi, những nhọc nhằn, những nụ cười, nước mắt, những cảm xúc khi chia li và gặp lại nhau tại trường thi, cảm giác muốn thét lên cho đỡ tức ngực khi chia tay trường lớp, cô thầy, bạn bè mà ko sao thốt nên lời…

Sau tất cả những điều đó! Rồi mùa hè đã qua! tôi trở lại mái trường xưa! khi mà con đường tôi đang đi lúc đó bao trùm là sự cảm nhận, là những gì được tích lũy trong suốt những năm tháng trước đó.
Tôi bước nhẹ trên những chiếc lá khô trước sân trường mà ko hiểu sao mình vào đến sân trường tự lúc nào?
Ngồi xuống bục tam cấp cạnh sân gạch, ngồi im, ngồi một mình, khác hẳn với mong đợi là sẽ về vồ vập với bạn bè, tưng bừng nói cười liến thoắng, chỉ muốn 1 mình ko ai quấy rầy, ko muốn gặp ai trong cái không gian rộng lớn này, không muốn có ai chen vào cái khoảnh khắc này của bản thân.



Lướt nhẹ trên dây đàn, tôi khẽ đưa mắt chậm chạp, từ từ nhìn khắp sân trường từng viên gạch, mỗi gốc cây, nhìn lên những hàng cây, lớp học…. rồi bầu trời xanh cao vời vợi!.

Trong cái nắng cuối chiều vàng trải nhẹ, trên sân tôi như thấy lại những hình ảnh quen thuộc của chúng bạn vui đùa, những cuộc đuổi bắt, những nhóm đá cầu, những câu chuyện về những bài tập, chuyện ngoài đường, vô vàn những điều thập cẩm về cuộc sống, những tà áo dài tung bay trong gió, những gương mặt rạng ngời, quen thuộc, những cánh tay mà chỉ muốn đưa ra nắm lấy, trong những lớp học hình ảnh thầy cô đang giảng bài, hình ảnh người cha già cầm cặp lên lớp.

Vẳng lại trong gió nhẹ đâu đó tiếng cười lanh lảnh, kéo dài ngân lên, đôi lúc phá lên như chúng bạn bá vai bá cổ đi về khi hết tiết.

Cứ như vậy lặng lẽ ngồi cho đến khi bóng tối dần bao trùm làm những hình ảnh và âm thanh đó dần mờ nhạt và biến mất trả lại cho không gian sự yên tĩnh. Bóng tôi như xoay quanh mênh mông vô định, màn đêm mang đến làn hơi se lạnh và ẩm ướt của sương.

Hít thật sâu, thật đầy lồng ngực cái “mùi vị” đó mà như ngày nào ta vẫn  sống trong nó, để trở lại với hiện thực, để biết những gì đã qua chỉ còn là kỉ niệm, dù cố gắng ta vẫn ko thể sống trong nó lại 1 lần nữa ,dù có lúc ta mong có được cái cảm giác mông lung ấy mãi, chìm trong cái thế giới tưởng tượng như ngày nào …

Luồng hơi mát lạnh tràn ngập phổi, chạy dọc và lan tỏa khắp cơ thể khiến cơ bắp căng cứng rồi giãn ra… cảm giác thật sảng khoái …khẽ nở 1 nụ cười thật nhẹ nhàng như trút được 1 gánh nặng khi trên khóe mắt vẫn long lanh ngấn lệ….Nụ cười khép lại thì cảm giác đó như làn gió nhẹ nhàng lướt đi trong đêm….

Xung quanh nhiều ánh đèn làm sáng lên những mảng lớn trong bóng tối nhưng lại để nhấn mạnh và nổi bật hẳn lên những góc khuất tối sâu thăm thẳm. Những hành lang đã lên đèn sáng nhưng sau mỗi góc tường lại có 1 góc khuất nơi bóng tối vẫn ngự trị và đâu ai biết có những thế giới đang sôi động trong chính cái góc khuất của ánh sáng đó!?!

Bước trên những hành lang mà cũng không để ý mình đang đi đâu về đâu, cứ bước cứ bước và mỗi bước đi để lại những tiếng động của giầy chạm vào nền văng vẳng vang lên trong không gian trống vắng đến trống rỗng như những bước chân bước qua từng ngày trong quá khứ, trong kỉ niệm của những ngày đã qua, bước qua từng năm tháng đến hiện tại mà vẫn đang bước đi….

Đã từng gửi tặng các bạn bài hát “Mùa hè đã qua” trong bộ phim 12A4H, bài hát đã làm xao xuyến biết bao trái tim thế hệ học trò. Nay xin gửi tặng tiếp nguyên bản tiếng Nga của bài hát có từ năm 1974.



Advertisements

30/11/2009 - Posted by | QUÀ TẶNG

%(count) bình luận »

  1. lâu lăm rồi mới lại thư thả để vao blog thế này.Dung không được xem bộ phim này ,chỉ cố hình dung theo lời kể của một người bạn cũ.
    Dung thấy bạn thật biết trân trọng kỷ niệm.Và mình nghĩ người luôn biết trân trọng quá khứ là người biết đón nhận tương lai và hạnh phúc trong cuộc sống.Bởi bạn sẽ luôn biết cách làm đủ đầy cho cuộc sống của mình!

    Bình luận bởi dungvx | 06/12/2009 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: