12K Nguyễn Gia Thiều 91-94

Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại …

Họp Lớp đi bà con ơi!

CÁC BẠN ƠI!
Chúng mình ngậm tăm lâu quá rồi, lại thèm ăn thịt như hổ đói lâu ngày! Chúng mình họp lớp, gặp nhau, chia sẻ niềm thương nỗi nhớ, kiếm tí thịt gặm đi bà con ơi!
Hôm trước gặp mặt sơ bộ, đã đi đến thống nhất hẹn họp lớp buổi tối:

(Đây mới là lời kêu gọi, chưa phải thông báo chính thức!)

VÀO HỒI 18 GIỜ, CHỦ NHẬT, NGÀY 8/7/2012
ĐỊA ĐIỂM: ĐANG LỰA CHỌN – SẼ CẬP NHẬT NGAY TRONG 2 NGÀY NỮA
THÀNH PHẦN: – THÀNH VIÊN 12K 91-94, với CÔ GIÁO LIÊN-CHỦ NHIỆM

PHÂN CÔNG:
1 – KIÊN CON: ĐI MỜI CÔ LIÊN, rồi thông báo cho Tâm/Minh

2 – BẠN THÀNH TÂM/TRƯƠNG MINH có xe, đưa đón cô giáo

3 – THỰC ĐƠN: DO HỒNG LIÊN VÀ HẠNH PHÚC CHỌN rồi báo cho NAM ĐƠ ĐƠ

3 – BẠN NAM ĐƠ ĐƠ: ĐẶT ĂN NHÀ HÀNG, sau khi mình đã thống nhất địa điểm.

4 – KINH PHÍ: ĐÓNG GÓP, nên khi đi họp, nhớ mang theo thật nhiều tiền!!!!!!

5 – YÊU CÂU THÀNH VIÊN: Các bạn nào Confirm trên blog này thì nhảy vào OK một câu, còn các bạn nào không confirm được trên Blog này thì goi điện thoại và/hoặc nhắn tin cho ban liên lac, để chúng tôi hòm hòm nắm được danh sách, đặt mâm cho tươm, các bạn nhé!

VÌ THỜI GIAN CÓ HẠN, NÊN KIÊN CON VIẾT VỘI, ĐỂ CÒN ĐI HOẠT ĐỘNG, CÁC BẠN CHỦ ĐỘNG LIÊN LẠC NHAU, BÀN BẠC, RỒI THỐNG NHẤT SỚM ĐỂ ADMIN-HUNG POST THÔNG BÁO MỜI HỌP LỚP CHÍNH THỨC

.KIÊN CON.

Advertisements

23/06/2012 Posted by | Tổng hợp | 3 phản hồi

Họp Lớp 2011

Các bạn ơi!

Năm nay các bạn có thể tham gia họp lớp được không nhỉ!

Theo thống nhất từ lần họp trước, chúng ta sẽ họp tiếp tại địa điểm cũ vào chủ nhật này – 29-5-2011.

Chúng ta cứ đến hẹn lại lên nhé!

27/05/2011 Posted by | Tổng hợp | 4 phản hồi

Để dễ hình dung

Một người phụ nữ đi gặp bác sĩ để khám thai. Đây là lần đầu tiên cô ta mang thai. Khám xong bác sĩ hỏi thân chủ của mình có gì thắc mắc không.

– À! Tôi chỉ hơi lo lắng một tý lúc chuyển dạ, nó có đau lắm không?

Bác sĩ đáp:

– Còn tuỳ, cơn đau của từng người phụ nữ khác nhau, từng ca khác nhau, nhưng thật khó mà diễn tả được cơn đau.

– Nhưng bác sĩ có thể giúp tôi hình dung cụ thể không? – Người phụ nữ nài nỉ.

– Thôi được! Túm lấy môi trên của cô và kéo nó ra.

– Thế này được chưa?

– Hơn thế nữa!

– Thế này?

– Không! Hơn nữa!

– Thế này!

– Đúng rồi! Có đau không?

– Hơi hơi thôi!

– Bây giờ kéo căng nó qua khỏi đầu xem nào!

– !!!

08/05/2010 Posted by | Xả Stress | 5 phản hồi

Hoa Tết

Hoa Tết nhà mình này!

04/04/2010 Posted by | Hình ảnh | 3 phản hồi

Thông tin Pháp luật

Bảo hiểm thất nghiệp có hiệu lực thi hành từ ngày 01/01/2009, người lao động và đơn vị sử dụng lao động bắt buộc phải tham gia bảo hiểm thất nghiệp theo quy định của Luật Bảo hiểm xã hội.

Theo đó thời gian người lao động tham gia bảo hiểm thất nghiệp, khi không có việc làm (nghỉ việc) sẽ được hưởng trợ cấp thất nghiệp do quỹ bảo hiểm thất nghiệp chi trả. Thời gian làm việc trước ngày 01/01/2009 khi nghỉ việc vẫn được hưởng trợ cấp thôi việc hoặc trợ cấp mất việc làm do doanh nghiệp chi trả.

Mức đóng bảo hiểm thất nghiệp, người lao động đóng 1% mức tiền lương, tiền công hàng tháng; người sử dụng lao động đóng 1% quỹ tiền lương, tiền công và Nhà nước hỗ trợ 1% quỹ tiền lương, tiền công của những người tham gia bảo hiểm thất nghiệp. Đơn vị sử dụng lao động là người đại diện đóng bảo hiểm thất nghiệp hàng tháng cho người lao động. Cơ quan BHXH là nơi chịu trách nhiệm thu bảo hiểm thất nghiệp. Khi tham gia bảo hiểm thất nghiệp người lao động sẽ được hưởng trợ cấp bằng 60% mức bình quân tiền lương, tiền công tháng đóng bảo hiểm thất nghiệp của 6 tháng liền kề trước khi thất nghiệp. Thời gian hưởng trợ cấp 3 tháng, nếu đóng bảo hiểm thất nghiệp đủ 12 tháng đến dưới 36 tháng; hưởng 6 tháng, nếu đóng đủ 36 tháng đến dưới 72 tháng; hưởng 9 tháng nếu đóng đủ 72 tháng đến dưới 140 tháng; hưởng 12 tháng, nếu đóng từ đủ 140 tháng trở lên. Được hỗ trợ học nghề với thời gian không quá 6 tháng. Hỗ trợ tìm việc làm, được tư vấn, giới thiệu việc làm miễn phí. Thời gian hỗ trợ tư vấn giới thiệu việc làm tương ứng với thời gian hưởng trợ cấp thất nghiệp (3 tháng, 6 tháng, 9 tháng hoặc 12 tháng). Trong thời gian hưởng trợ cấp thất nghiệp được hưởng BHYT.

Những người làm việc trong các doanh nghiệp sử dụng dưới 10 lao động hoặc ký hợp đồng lao động dưới 12 tháng và cán bộ công chức nhà nước không phải là đối tượng tham gia bảo hiểm thất nghiệp.

Xem thêm thông tin tại http://bhxhhn.com

 

28/11/2009 Posted by | Tổng hợp, Tin nóng | %(count) bình luận

Một nụ cười

Cùng cười tí teo cho vui

Ho ho

 

13/11/2009 Posted by | Hình ảnh, Tổng hợp, Xả Stress | 6 phản hồi

Mừng sinh nhật bạn nào đó nhé!

Lại một bạn nữa sinh nhật qua rồi!

Thế mà chẳng ai nhớ ra!

Buồn quá!

Các bạn ạ!

Coi như chúng ta không nhớ sinh nhật của nhau do xa nhau một thời gian khá dài và bạn rộn nữa!

Giờ mình đề nghị chúng mình cung cấp lại thông tin ngày tháng năm sinh của mọi người ròi Hùng cập nhật vào danh sách lớp, đến ngày đó có lời thăm hỏi nhau cho vui nhé!

OK?

27/10/2009 Posted by | Hội họp, Ngày ấy và bây giờ, Tổng hợp | 20 phản hồi

Học MBA để làm gì?

Mượn câu chuyện của anh bạn để chia sẻ với bà con đây:
“Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
– Xin anh… cho tôi ít tiền đi! – Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
– Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
– Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! – Tôi ngạc nhiên.
– Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. – Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
– Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
– Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
– Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
– …???
– Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

– Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
– Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? – Tôi căn vặn.
– Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
– Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
– Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
– Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
– Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
– Ông nói tiếp đi! – Tôi hào hứng.
– Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
– Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

– Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
– Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
– Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
– Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại.( Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
– Ối ông cũng có vợ con?
– Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
– Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

ST

15/08/2009 Posted by | Tổng hợp | 7 phản hồi

Nha sĩ đi nhổ răng

Một người đàn ông tới gặp nha sĩ. Ông ta run lập cập cố leo lên ghế. Thấy vậy, nha sĩ an ủi ông ta:

– Ông cứ yên tâm, tôi sẽ làm thật nhanh, như kiến cắn thôi mà…

– Thôi.. xin… xin ông khỏi mất… mất công an ủi…, tôi cũng… là “kiến” đây.

10/08/2009 Posted by | Tổng hợp | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hỏi ngu quá!

Một bà sang nhà hàng xóm chơi, thấy trong lồng có một con vẹt và trên mỗi chân nó là một sợi chỉ, bà ta tò mò:

– Bà buộc chân nó làm gì vậy?

– À, đây không phải là con vẹt bình thường đâu. Nếu bà giật sợi chỉ bên phải, nó sẽ nói bằng tiếng Đức. Giật sợi chỉ bên trái, nó sẽ nói bằng tiếng Anh.

– Thế nếu như giật cả hai dây cùng một lúc?

Con vẹt lập tức lên tiếng:

– Bà điên à? Thế thì tôi té mất còn gì!

10/08/2009 Posted by | Xả Stress | Bạn nghĩ gì về bài viết này?